Tôi không còn bất cứ lí do nào để phàn nàn. */ Bệnh điếc không ngăn nổi Beethoven sáng tác những tác phẩm tuyệt vời về âm nhạc. Ngày xưa , có một vị tu sĩ trung niên sống trong một ngôi làng nhỏ.
Tôi phải cúi gập người để chui vào một căn phòng thuê chật hẹp. Vì vậy, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy vài năm gần đây bạn bè tôi mau già hơn. Trong cuộc đời của mỗi người phải có vài “cơn mưa” đổ xuống.
Lúc ấy bà nhận ra rằng không thể sống chỉ với tình yêu khi hai vợ chồng dọn đến một túp lều với một phòng ngủ không có cửa sổ, còn nhà vệ sinh không có cửa lại nằm ngay cạnh bên giường ngủ! Sau đó, bà nài nỉ dì và được chuyển đến ở một trong những căn hộ trống của dì. Tuy nhiên thu nhập của bà không đủ và phải trông chờ vào sự giúp đỡ của dì ông. Người ta bảo tôi nên ứng cử vào các chức vụ của khoa nhưng không đời nào, tôi phải có chân trong Đoàn chủ tịch – chức vụ cao nhất.
Nhưng việc cố gắng chung sống với nhau về sau lại làm nảy sinh vấn đề”. Việc học của ông phải tạm dừng vì chiến tranh thế giới thứ 2 nhưng ông đã biết tận dụng nó bằng cách mở sạp bán nước giải khát,bánh ngọt và trái cây . Nỗi sợ hãi làm đánh mất quyền lực là hư hỏng người sử dụng nó và nỗi sợ hãi trước tai họa của quyền lực làm hỏng những người lệ thuộc nó.
Sáng nào ông cũng rời nhà từ sáng sớm, có khi đến tối mịt mới về nhà nếu bận việc gì đó. Tại sao chúng ta cứ mãi lo lắng về một việc mà mình khong thể làm được? “Sự thỏa mãn nằm trong nỗ lự, chứ không phải trong mục đích đạt được.
Vì thế mà bà anh đảm nhiệm việc nuôi dưỡng anh. “Khi bạn có thể tiếp tục cố gắng sau 3 lần thất bại trong một công việc được giao, bạn có thể xem mình như một ứng cử viên cho vai trò lãnh đạo trong công việc hiện nay của bạn. “Rất ít ai đi trên con đường dẫn đến thành công mà không bị một hay hai lỗ thủng”.
Bất kể chỗ làm có xoàng xĩnh như thế nào , công việc có bé xíu như thế nào hay những người khác đối sử thô lỗ như thế nào với mình,dường như điều đó không làm anh bận tâm. Chúng tôi đã thất bại . Tôi luôn tin rằng, khi bạn làm đúng, dù có một ngàn vị thần thề thốt rằng nạ sai đi nữa thì cũng chẳng hề gì.
Ông đi ăn xin ngay cả trời bão hay những đêm giá lạnh để gia đình sống sót . Đây chính là thái độ Kia Su hay còn gọi là hội chứng “sợ bỏ lỡ hay bị cuỗm mất” mà tôi đang đề cập đến. Khi đó,tình thế hết sức vô vọng.
Ngày xưa , có một vị tu sĩ trung niên sống trong một ngôi làng nhỏ. Việc học của ông phải tạm dừng vì chiến tranh thế giới thứ 2 nhưng ông đã biết tận dụng nó bằng cách mở sạp bán nước giải khát,bánh ngọt và trái cây . Cuộc sống hạnh phúc của bà chấm dứt lúc bà 11 tuổi và cả cha mẹ bà đều bị giết ngay trước mắt trong cuộc xung đột chủng tộc vào ngày 13 tháng 5 năm 1969 ở Kuala Lumpur.
Ông qua đời vào ngày 2/9/1969, ở tuổi 79. Có tinh thần cạnh tranh là điều tốt nhất nhưng ta đang cạnh tranh với ai. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn không biết làm thế nào hay tại sao nó nằm đó, ai đã để nó ở đó.